Hiển thị các bài đăng có nhãn TƯ LIỆU. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TƯ LIỆU. Hiển thị tất cả bài đăng

1/9/17

Câu chuyện với chị Hương tại Thị trấn Măng Đen, về việc phát hiện tượng đài Đức Mẹ Măng Đen

Câu chuyện với chị Hương tại Thị trấn Măng Đen, về việc phát hiện tượng đài Đức Mẹ Măng Đen

2  –  CÂU CHUYỆN VỚI CHỊ HƯƠNG TẠI THỊ TRẤN MĂNG ĐEN
   VỀ VIỆC PHÁT HIỆN TƯỢNG ĐÀI  ĐỨC MẸ MĂNG ĐEN

        Chúng tôi thăm Tượng Đài Đức Mẹ Măng Đen lần đầu tiên vào ngày 28 tháng 12 năm 2006 và được anh Lâm kể chuyện về việc phát hiện ra Tượng Đài như thế nào. Đức Cha Micae giao trách nhiệm cho cha Giuse Nguyễn Thanh Liên Tổng Đại Diện và tôi tìm hiểu Tượng Đài, nên chúng tôi tìm cách đến thăm chị Đào Thị Hương và xin chị cho biết việc phát hiện Tượng Đài Đức Mẹ Măng Đen như thế nào?
    Chị Đào Thị Hương, 40 tuổi, ở xã Đức Lạc, huyện Đức Thọ, ở Hà Tĩnh vào Kontum sinh sống từ cuối năm 1986 đầu 1987. Khi vào đây, chị làm ở lâm trường Măng Cành Một….Sau khi chào hỏi, về công ăn việc làm của gia đình chị Hương, chúng tôi gồm có cha Truyền, quản lý giáo phận, anh Tâm và tôi, anh Lâm cũng có mặt tại nơi anh cư trú. Chúng tôi xin đi vào đề ngay. Chị Hương trình bày sự việc với những lời chân thành, một vài câu rất khí kháiChúng tôi giữ cách nói và xin ghi lại phần nội dung cuộc nói chuyên giữa chúng tôi và  chị Hương vào ngày 20 tháng 05 năm 2008 như sau:
    Chị Hương nói:
–  Khi đó không phải nhà con phát hiện nữa, mà ai cũng thấy. Con không có bên tôn giáo, không có bên nào cả, nhà con bên lương. Nhưng cái tâm niệm của con thì luôn luôn nghĩ rằng là hình người đứng giữa trời tượng trưng cho một con người đứng giữa trời. Cho dù không phải là tượng Mẹ mà bất kể một tượng gì con cũng tưởng nhớ.
PV:  Chị thấy, rồi những người khác thấy. Vậy họ có nói gì không?
– Họ làm thinh, nhưng lâu nay con vẫn lên. Khi đó, tượng Mẹ đứng như thế này, tất cả xung quanh đó có những cục đá rất đẹp, cục đá tự nhiên, nửa chìm nửa nổi tạo thành những cái bàn rất to, có những cái to gấp đôi gấp ba cái bàn bình thường này cho nên thích, đẹp lắm. Nhưng mà cũng qua một thời gian con cũng lên. Qua ba năm liền con chăm sóc, cuốc cỏ, mỗi năm như thế có hai lần con lên.
PV: Hồi đó chị thấy bức Tượng mất đầu hay mất tay chưa ?
– Khi đó vào đầu năm 1987, tượng vẫn còn nguyên, chưa mất đầu, mất tay…Nhưng vào cuối năm 1987 tượng bị mất đầu.
PV: Chị có biết tại sao không?
– Không biết.
PV: Thế còn cái tay?
– Mất cái đầu và mất cái tay luôn. Tháng 11 năm 1987, ông xã con đi học nghề ở trường Trung Ba Nghĩa Bình. Sau đó khoảng một tháng thì về thăm con, ông xã con nói tượng bị mất đầu, ông xã con nói lên tìm cái đầu để gắn lên. Thế rồi nhà con lên đó tìm, nhà con banh hết lớp lá khô ở rừng lên và cũng chẳng thấy. Mãi cho đến năm 2004, khi đó nhà con làm mỏ đá gần ở đó, thợ đá của nhà con là dân Hà Tĩnh cũng là người Công giáo, tên Hoàng. Khi họ bắt đầu ủi con đường đó là khoảng năm 2004 hay 2005 gì đó họ ủi con đường đó. Trước khi ủi, người lái xe ủi ở nhờ nhà của con, anh ta tên Vỹ, công nhân của công ty Tường Long. Ông xã con mới nói như vầy: “Mày ủi gần tới chỗ đó, chỗ có tượng Mẹ. Mày để ý chứ đừng có ủi đi”, ông xã con dặn thằng lái xe ủi như thế. Thằng lái xe ủi trưa tự nhiên nó về, nó nói: “Chui cha, em thấy tượng Mẹ rồi, em giật mình sợ quá, em tắt máy em về”. Ông xã con mới hỏi: ”Có gì mà phải sợ, mày thấy thì mày để im đó, mày đừng có ủi đi là được”. Chiều nó vẫn đi làm, nó lên thì nó gặp một người đi khai thác núi, ông này mới nói là để tao đập nó ra. Tao xem thử, tao đặt máy vào tao rà tao thấy là phần trên thì nó kêu (cái máy), phần dưới nó kêu, mà ở giữa nó không kêu, máy nó im ru. Tao nghĩ là có cái gì trong đó. Đây là cái lời của thằng Vỹ về thuật lại cho nhà con. Nhà con mới nói: “Mai mày lên mày gặp ông ấy mày nói với ông ấy đừng có đập, trong đó chỉ có bê-tông, cốt thép thôi chứ không có cái gì trong đó đâu. Và nói với với ông ta rằng, ông ta đập tượng Mẹ như thế nào thì mai tao lên tao đập ổng như thế ấy. Cho nên đừng có đập, đập thì coi chừng đó.” Thằng Vỹ – lái xe ủi lên gặp ông ta và thuật lại như thế, và ông ta không dám đập. Cách đó khoảng hai hay ba tháng gì đó, ngay ngã ba con đường ủi đó có những viên đá to, nó lăn xuống giữa đường, con mới cho thợ xuống đó đục để lấy viên đá chẻ, tình cờ con chợt nhớ lại những người công nhân làm cho con gồm mười lăm công nhân, quê ở xã Bình Lộc, huyện Nam Lộc, tỉnh Hà Tĩnh trong đó có người tên Hoàng, nó có hoa tay giỏi lắm. Con mới nói với nó rằng bay làm đi, chặp nữa tao đưa bay lên tượng Đức Mẹ, nó nghe thế là nó đòi đi lên tượng Mẹ. Lúc đó con đường này dốc lắm, vì mới ủi sơ sơ thôi. Thế là thằng Hoàng chạy lên, con mới nói, tượng Mẹ đó. Nó chạy lên, rồi nó dọn cỏ, nó làm gọn gàng sạch sẽ đâu ra đó thì nó nói thế này: “Chị ơi, bên em, em nói thật với chị chắc chắn chị ở bên lương chị không biết đâu, đây là tượng Đức Mẹ, Người này là bên em, bên Công giáo tưởng nhớ về Mẹ rất nhiều. Cho nên bây giờ chị giúp em gọi cho em thợ chụp hình để chụp rồi đem về ngoài quê em, để em nói cho ngoài đó để họ biết được. Nể tình chị em quen biết làm việc lâu năm, chị cho em xin một chút xi-măng và cát để em làm lại cái đầu cho Mẹ. Con nghe như thế nên rất mừng.
– Một hôm tình cờ con nói chuyện với bà chủ tịch phụ nữ của huyện, nói chuyện một cách buâng quơ. Bà chủ tịch mới nói như thế này: “Mày ơi, cái này mày làm chưa được đâu, mày phải về và báo với chính quyền, nếu họ cho phép thì mày mới được tôn tạo chứ là như thế này thì không được đâu.”
– “Chị này hay, em thích thì em làm chứ em chẳng có ý gì hết, hoàn toàn không có. Thôi thì chị hãy cứ im để em làm”. Sau đó bà trả lời là: “Tao biết thì tao nói với mày như thế. Chứ còn làm hay không thì sau này hậu quả tự mày chịu chứ tao không biết”.    
– Khi đó con cũng nghĩ như thế thôi chứ ai làm gì thì làm, ai nói sao thì cứ nói.
        Thế là ban đầu cứ đưa cát, xi-măng lên cho chúng nó… Tụi nó đục cái đầu, rồi đục cái tay đẹp lắm. Đục đẽo xong thì tụi nó lên ráp vào tượng. Khoảng ba ngày sau thì công an lên bắt mấy người thợ và nhốt chúng ba ngày. Trước khi chúng bị bắt thì họ về hỏi con: chúng là công nhân của chị và làm gì, thì con cũng trả lời thật tình có sao nói vậy, không thêm không bớt.
        Con trả lời: Tôi không có mờ ám, không vi phạm, không làm gì sai trái hết. Thế bây giờ có hỏi tôi một ngàn lần tôi cũng nói như thế.
        Ba ngày sau được thả ra, ba người công nhân về nói với con: “Chị ơi chắc em phải về, thứ nhất là cũng mưa gió rồi, thứ hai nữa công an cứ kêu lên kêu xuống thế này thì không biết em có làm được hay không”. Khi đó con mới nói tuỳ thôi, về thì cứ về, nếu có gì họ kêu bay thì bay cứ vô, bay vô bay thăm là quyền của bay chứ tao không biết. Bay vô bay đục đá bay làm để bay kiếm tiền, còn cái chuyện kia đối với tao thì ngoại lệ, mình chẳng qua là trong cái tâm thôi. Nhưng bên bay cảm, tưởng niệm là quan trọng lớn nhất, trọng Bà nhất, cái đó thì ở bên Công giáo có, chứ chị thì chị không biết, và anh em họ về từ đó đến giờ.
        Cho đến tháng tháng 8 năm 2006 gì đó, anh Lâm đây mới nghe ai kể lại nghe nói là con nói như thế đó. Anh Lâm mới hỏi và nhờ con dắt lên để chỉ thì con cũng sẵn sàng dẫn lên chỉ, rồi cũng chụp hình. Sau này anh Lâm về có nói với ông cha sao đó thì ổng mới hỏi địa chỉ của thằng Hoàng. Gần giữa năm ngoái, ông cha (sau này chúng tôi biết, đó là cha Nguyễn Thanh Liên) có điện ra gặp thằng Hoàng, thằng Hoàng nó cũng vào nhưng lúc đó cha đau rồi sau đó nó điện vô đây cho con. Con mới nói bây giờ đã có cái đầu rồi, chỉ còn hai cánh tay, bây giờ mày làm rồi cầm vô đây.
PV: Làm lại mới đây hay sao ?
– Làm lại vào năm 2005, sau khi làm cái đầu, cái tay rồi thì bị đập hai cánh tay tiếp. Cha gì đó có điện ra ngoài để gặp thằng Hoàng, thì nó gọi lại cho con. Giờ thì hai cánh tay bị đập mất rồi, vậy thì làm hai cánh tay tiếp và còn để đâu đó trong nhà của con.
PV: Hiện giờ tay vẫn chưa gắn?
– Chưa gắn, nhưng mà nó điện cho ông cha và anh Lâm thì anh Lâm nói đừng có gắn.
PV: Còn việc chồng của chị đi học thì sao? Vì sao anh quay về tìm cái đầu?
– Anh nói là cách đây mấy năm ảnh nằm mơ gì đó với nội dung là “về tìm lại dùm cái đầu”, tự nhiên ổng về thăm vợ thăm con và ổng đến cái tượng đó thì cái tượng đó không có đầu, lúc đó là vào tháng 11 hay tháng 12 năm 1987.
PV: Lúc chị và anh Lâm lên chụp hình tượng lúc đó còn nguyên hay mất đầu, mất tay rồi?
– Cái đấu thì còn đó nhưng đôi tay thì không rõ lắm, cái này phải hỏi anh Lâm.
PV: Cái đầu đó thì do ai làm?
– Do anh Hoàng làm đầu và hai tay, rồi gắn lên. Sau đó hai tay bị đập mất. Cha Liên có gọi thằng Hoàng mời nó vô, sau đó thằng Hoàng gọi điện cho con và con nói với nó rằng Tượng bị đập mất hai tay rồi. Thế là ở ngoài đó, thằng Hoàng làm hai cái tay rồi cầm vô trong này luôn.
PV: Hồi đó chồng chị đi về, có làm chưa hay chỉ đi tìm thôi?
- Chưa, mười mấy năm sau khi có thợ thì mới nói thợ làm. Tại vì con sực nhớ lại như vầy, buổi sáng mỗi lần mấy đứa ngồi dậy đọc kinh, khi đó con mới chợt nhớ mấy đứa này là ở bên Công giáo, cũng vừa ngay lúc đó nhìn lên thì nhớ tới tượng Mẹ thì nói cho tụi nó biết và tụi nó chạy lên trên đó.
PV: Sau khi chị phát hiện tượng Mẹ như vậy thì bên công an, chính quyền, bạn bè có hỏi gì chị không?
– Họ cũng có hỏi, năm 2004 hay năm 2005 lúc làm cái đầu.
PV: Người ta hỏi gì?
– Chị phát hiện lúc nào? thì con cũng thật tình kể lại toàn bộ sự thật, con viết bản tường trình cũng kể lại toàn bộ sự thật. Bây giờ các chú có bắt tôi viết một ngàn lần thì tôi cũng viết như vậy thôi chứ chẳng thêm bớt. Chẳng có mờ ám gì, chỉ có trong lương tâm tôi nghĩ như thế.
PV: Công an đó ở đâu?
– Đó là công an huỵên, tên là Hoa.
PV: Lúc đầu chị lên đó thấy tượng còn nguyên, khi phát hiện ra tượng mất đầu mất tay thì dân ở đây người ta có bàn tán gì không?
– Không, bình thường, họ không để ý đến chuyện đó. Chỉ có gia đình con và mười lăm công nhân bên Công giáo thôi.
PV: Khi mà ủi Tượng thì có thấy vấn đề gì không?
– Hoàn toàn không có. Con cũng nghe nói là ủi rồi sẽ bị sập xuống, máy bị tắt nhưng hoàn toàn không có sự việc đó xảy ra. Tượng Đức Mẹ vẫn đứng như thế, xe ủi chỉ ủi mất hành lang của cái bệ tượng của Mẹ.
PV: Từ hôm mà chị gặp gỡ rồi qua quá trình gặp gỡ với công an cho đến bữa nay chị có thấy bình an trong tâm hồn không? Có lo lắng gì không?
– Không, hoàn toàn không lo lắng gì hết. Con không sợ gì hết, con ra cho công an xử bắn cũng được, vẫn thế thôi. Trong tâm con rất thoải mái, có khi Mẹ thương Mẹ phù hộ cho thì biết đâu được.
PV: Chị có thấy cảm giác là Mẹ thương hay không?
– Có. Con nói thật từ khi con bước chân vào đây, con chỉ có hai bàn tay trắng. Nhưng bây giờ con thật hạnh phúc vì có hai đứa con đang học đại học ở Sài Gòn.
PV: So với bạn bè của chị thì chị thấy hạnh phúc hơn không?
– Con hơn hẳn những người bước chân lên mảnh đất Tây nguyên này.
PV: Về gia cảnh,chị thấy tương quan gì khi chị lo, chị giúp giữ tượng đài với đời sống bây giờ. Chị thấy sao ? Chị có cảm thấy như là Mẹ thương không, và chị nghĩ sao?
– Con thường thường vẫn lén lên cầu nguyện với Mẹ. Tại vì sao? Bên con là bên Lương, tương lai con của con còn phía trước. Bây giờ con chỉ sợ ảnh hưởng đến tương lai của những đứa con của con chứ riêng con thì con không sợ gì hết. Cho nên từ chỗ đó con mới đi lên viếng Mẹ, có khi 5 giờ sáng con dậy con đi viếng Mẹ nhưng chồng con chẳng biết con đi đâu. Nhưng trước khi con đi lên Mẹ, con thường mua bông hoa, trái cây để sẵn cho sáng hôm sau đi lên Mẹ.
PV:  Chồng chị thấy sự kiện chị hay đi như vậy thì chồng chị có nói gì không?
– Không phản đối một cái gì cả, chồng cũng như vợ. Đó chính là cái tâm.
PV: Còn mấy đứa con của chị như thế nào?
– Mấy đứa con của con không ở đây.
PV: Chúng nó có biết không?
– Chúng nó biết chứ, khi về chúng vẫn lên thăm Mẹ. Và thằng con trai của con nó cũng có chụp tấm hình của Mẹ cách đây mấy tháng. Con sống ở Tây nguyên có hai đứa con, một trai và một gái. Tuy hai đứa con của con sinh ở Tây Nguyên nhưng chúng ít sống ở Tây nguyên, khi nhỏ con gởi chúng trong nhà các sơ, bây giờ con vẫn gởi chúng trong các sơ tại Sài Gòn. Đứa lớn học đại học năm thứ hai, đứa nhỏ học lớp mười một…
PV: Cảm ơn chị và chúc chị, cả gia đình được sức khoẻ.
                                Măng Den, ngày 20 tháng 05 năm 2008
                                       Lm NGUYỄN HOÀNG SƠN  (ghi)
Nguồn Mai Tự Cường

5/8/17

DÒNG NƯỚC TỪ SA MẠC

DÒNG NƯỚC TỪ SA MẠC

DÒNG NƯỚC TỪ SA MẠC
      Có một người Ả Rập nghèo nọ phải băng qua giữa sa mạc trong cơn đói khát và mệt lả. Tình cờ, người đó bắt gặp một dòng suối. Với tất cả tấm lòng biết ơn, ông ta uống từng ngụm nước và cảm thấy ngọt ngào khôn tả. Ông múc nước đổ vào bầu da cho đầy và tiếp tục cuộc hành trình.
      Sau nhiều ngày vất vả, ông đã đến thủ đô Baghdad. Tìm đủ mọi cách để tiếp kiến với quan đầu tỉnh, ông dâng kính cho quan tặng vật là chính bầu nước. Quan đầu tỉnh đón nhận món quà một cách vui vẻ. Cho nước vào trong ly, ông uống cạn và cám ơn người Ả Rập, đồng thời tưởng thưởng ông một cách quảng đại.
      Những người hầu cận cứ nghĩ thầm rằng đây là một thứ nước kỳ diệu nên ai cũng mong được nếm thử. Nhưng quan đầu tỉnh nhất mực từ chối... Chờ cho người Ả Rập đi khuất, quan mới giải thích về cử chỉ của mình. Nước để lâu trong bầu da đã trở nên rất bẩn và hôi thối. Quan nghĩ rằng, nếu tất cả mọi người đều uống nước đó và đều tỏ ra khó chịu trước mặt người Ả Rập, ông ta hẳn sẽ bị tổn thương...
      Quà tặng cao quý nhất mà người Ả Rập đã biếu cho quan đầu tỉnh chính là những giọt nước đa cứu sống mình. Quan đầu tỉnh đã tặng cho ông món quà quý giá nhất bằng cách uống lấy nước ông dâng biếu... Cuộc đời sẽ đẹp biết bao nếu con người chỉ biết đối xử với nhau bằng những cử chỉ tế nhị và thân ái. Một cử chỉ nhỏ mọn đến đâu, nhưng nếu được làm với tất cả yêu mến sẽ không bao giờ qua đi.
(Lẽ Sống)


8/7/17

ĐÔI DÒNG CẢM NHẬN

ĐÔI DÒNG CẢM NHẬN

ĐÔI DÒNG CẢM NHẬN
          Ngày 06.6.2016 Đức Cha Aloisio Nguyễn Hùng Vị đặt viên đá đầu tiên. Công trình được tiến hành rất mau lẹ, chỉ trong vòng một năm, một tháng, một ngày, ngôi Thánh đường đã hoàn thành.
        Ngôi Thánh đường được thiết kế theo kiểu văn hóa của ba sắc tộc: Xê-đăng, Hơlăng và Jeh. Chiều dài 43m; chiều ngang: 43m; Chiều cao: 17,6m. Bên trong Nhà thờ trang trí rất công phu, mỹ thuật và ý nghĩa của vùng miền.Từ ngoài cổng đi vào, bên trái là hang đá Đức Mẹ; bên phải là hang đá ông Thánh Giu se; xung quanh là 14 chặng đàng Thánh Giá. Ngôi Thánh đường được bao bọc bởi núi rừng và dòng sông Po-ko uốn khúc, nói theo dân gian thì rất hợp phong thủy.
Đứng ngắm nhìn tổng quan ngôi Thánh đường, tôi thầm cảm phục Cha (LM Đaminh Trần Văn Vũ); một LM quả quyết: dám nghĩ, dám nói và dám làm vì đức tin người công giáo.
Trải qua nhiều thăng trầm, những biến cố, đến hôm nay, giữa núi rừng này, vùng đất này đã mọc lên ngôi Thánh đường khang trang, đẹp đẽ với bao công sức của những con người ở đây dưới sự hướng dẫn, dìu dắt của Cha Đaminh.
Hồng ân nối tiếp hồng ân, cuối cùng ngày cung hiến ngôi Thánh đường cũng đã đến. Hôm nay, thứ sáu ngày 07.7.2017, trong tâm tình yêu thương, tạ ơn mọi người trong Giáo phận cũng như ngoài Giáo phận nô nức đổ về giáo xứ Đăk Giâk, long trọng mừng Thánh lễ Tạ ơn, cung hiến Thánh đường và khánh thành nhà giáo lý giáo xứ Đăk Giâk, Giáo phận Kon Tum. Do Đức Cha Aloisio Nguyễn Hùng Vị Chủ tế, với sự hiện diện của Cha Tổng đại diện Phêrô Nguyễn Văn Đông, Cha Quản hạt miền Kon Tum Giuse Đỗ Hiệu, Cha Trưởng Ban truyền thông Giáo phận Kon Tum Gioakim Nguyễn Hoàng Sơn; Quý Cha trong và ngoài Giáo phận đồng tế, cùng đông đảo nam nữ tu sĩ; quý vị ân nhân; bà con giáo dân Thượng - Kinh giáo xứ Đăk Giâk và các Giáo xứ bạn trong hạt Kon Tum và Pleiku; quý vị khách mời và đại diện chính quyền các cấp Tỉnh, Huyện...
Lạy Chúa, cám ơn Chúa vì muôn hồng ân Chúa đã ban. Xin Chúa ban ban nhiều ơn thiêng hồn xác cho Cha Đaminh.
Xin Chúa thương chúc lành và ban nhiều ơn cho những người con của Giáo xứ Đăk Giâk đã hi sinh công sức, gánh vác công việc để hôm nay có ngôi Thánh đường này. Đó là nơi để chúng con có thời gian cầu nguyện bên Chúa. Xin Chúa đáp ơn thay cho chúng con đến quý Cha, quý Soeur, anh chị em Hội đoàn đã ân cần tiếp đón và phục vụ chu đáo giúp Thánh lễ của mỗi người chúng con đầy ơn phúc và bình an trong Chúa.
"Xin cảm ơn Trời! Cảm ơn đời! và cảm ơn mọi người trong tâm tình yêu thương và hiệp nhất". 
(xin trích dẫn câu nói của Cha Đaminh trong ngày thánh lễ cung hiến Thánh đường).

Một vài hình ảnh Thánh lễ cung hiến Thánh đường giáo xứ Đăk Giâk










































































































































BÀI PHỎNG VẤN CHA DAMINH CHÁNH XỨ DĂK GIÂK

BÀI PHỎNG VẤN CHA DAMINH CHÁNH XỨ DĂK GIÂK

TÂM TÌNH TẠ ƠN CHÚA VÀ CẢM ƠN ĐỜI
CỦA LM ĐA MINH TRẦN VĂN VŨ
        ĐĂK GIẤC – Ngày 07/07/2017. Đức Giám mục Aloisio NGUYỄN HÙNG VỊ, Giám mục Giáo phận Kontum đến Giáo xứ Đăk Giấc, thuộc Giáo hạt Đăk Mót, Giáo phận Kontum, vùng cực bắc Giáo phận, tọa lạc tại huyện Đăk Glei, tỉnh Kontum,  để Thánh Hiến Ngôi Thánh Đường giáo xứ vừa mới hoàn thành.
        Ngôi Thánh đường và 02 cơ sở giáo lý bắt đầu thi công vào ngày 06/06/2016, sau 1 năm 1 tháng với đóng góp công sức của giáo dân kinh cũng như dân tộc và đội ngũ thi công. Công trình đã hoàn thành được ngôi Thánh Đường, 01 tòa nhà giáo lý, và một phần nhà giáo lý thứ hai chưa xong.
        Ngày này được bắt đầu với tâm tình Tạ Ơn trong Đêm diễn nguyện vào tối hôm trước (6/7) gồm nhiều tiết mục bằng câu ca tiếng hát tiếng địa phương và tiếng kinh thu hút nhiều người từ khắp buôn làng cũng như những người quen biết gần xa đến chia sẻ niềm vui chung của Giáo xứ.
        Cử hành nghi thức phụng vụ Thánh hiến Ngôi Thánh đường và Lễ Tạ Ơn bắt đầu 09 giờ 30 sáng thứ sáu (7/7/2017) là cao điểm: mở cửa nhà thờ mới, làm phép ngôi thánh đường, Thánh Lễ tạ ơn.
XIN KÍNH MỜI
ĐOẠN VIDEO CLIP

NGUỒN :  Ad Gentes KT
GPKONTUM (7/7/2017) KONTUM

4/7/17

Tầm quan trọng của việc Cầu Nguyện buổi tối

Tầm quan trọng của việc Cầu Nguyện buổi tối

Tầm quan trọng của việc Cầu Nguyện buổi tối
        Cầu nguyện trước khi ngủ đêm là điều quan trọng. Nhiều người cầu nguyện liên lỉ, tâm hồn luôn hướng về Chúa dù họ đang làm việc gì. Chúng ta càng phải cầu nguyện nhiều hơn khi phải quyết định một điều quan trọng.
        Việc cầu nguyện trước khi đi ngủ ban đêm có thể làm thay đổi cuộc đời chúng ta. Những người cầu nguyện trước khi đi ngủ ít bị đau nhức, căng thẳng, tức giận, và cảm thấy hạnh phúc hơn. Đây là vài lý do chứng tỏ cầu nguyện trước khi đi ngủ ban đêm là điều cần thiết cho đời sống tâm linh và là khí cụ ích lợi cho cuộc sống hằng ngày.
1. HÃY ƯU TIÊN CẦU NGUYỆN
        Cầu nguyện là kết hiệp với Thiên Chúa và là chìa khóa mở cửa Thiên Đàng để Ngài lắng nghe lời cầu nguyện của chúng ta. Thánh Giacôbê khuyên chúng ta nên cầu xin ơn soi sáng:“Nếu ai trong anh em thiếu đức khôn ngoan, hãy cầu xin Thiên Chúa, Người sẽ ban cho. Vì Thiên Chúa ban cho mọi người cách rộng rãi, không quở trách” (Gc 1:5). Cầu nguyện trước khi đi ngủ là giữ liên lạc với Thiên Chúa, Ngài sẽ nói khi chúng ta cảm thấy mình không còn gì trên thế gian này nữa.
2. CHÚA GIÊSU MUỐN CHÚNG TA CẦU NGUYỆN
        Chúng ta được dạy cầu nguyện cho chính mình và người khác. Chúa Giêsu đã dạy: “Lạy Cha chúng con là Đấng ngự trên trời, xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển, triều đại Cha mau đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày; xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con; xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ”(Mt 6:9-13). Chúng ta thực sự cần điều này làm nền tảng cho đời sống cầu nguyện. Nếu Chúa Giêsu nói rằng chúng ta cần thêm điều này vào đời sống cầu nguyện là có lý do của Ngài. Đó là linh hồn của chúng ta được nuôi dưỡng.
3. CẦU NGUYỆN GIÚP THỂ LÝ THƯ THÁI
        Buổi tối, những người cầu nguyện 20 phút đều cảm thấy rằng họ ít bị nhức đầu. Thật vậy, cầu nguyện có lợi cho cả thể lý chứ không chỉ tinh thần. Khi được thực hành, hệ quả bình tĩnh không tạm thời, mà lâu dài. Cầu nguyện không chỉ giúp chúng ta ít tập trung vào đau nhức, mà còn giúp chúng ta cảm thấy ít đau nhức. Đây là cách bắt đầu cầu nguyện: “Lạy Chúa, con cảm thấy mệt mỏi vì luôn bị đau nhức. Nó làm cho những điều nhỏ mọn giống như điều lớn lao. Xin giúp con xử lý bệnh tật và tiếp tục tìm kiếm thời gian để nghỉ ngơi và điều trị. Xin cho lúc con thức được thanh thản và khi con ngủ được bình an”.
4. CẦU NGUYỆN LÀM GIẢM LO LẮNG
        Cầu nguyện trước khi đi ngủ giúp giảm bớt lo lắng. Thánh Phaolô nói: “Tôi nghĩ rằng những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta” (Rm 8:18). Cầu nguyện có thể chữa lành các vết thương tình cảm, giúp chúng ta kiềm chế các ý tưởng nông nổi. Hãy cầu xin và Chúa sẽ giải thoát chúng ta khỏi lo âu và căng thẳng. Hãy cầu xin Ngài làm cho tâm trí chúng ta thoải mái và giúp chúng ta tập trung vào tư tưởng và đường lối của Ngài.
5. CẦU NGUYỆN LÀM GIẢM CĂNG THẲNG
        Tiến sĩ Patricia Murphy, Trung tâm Y khoa của ĐH Rush, thấy rằng nhờ cầu nguyện mà các bệnh nhân có nhiều phản ứng tích cực với thuốc khi bị trầm cảm. Bà nói: “Theo nghiên cứu của chúng tôi, sự phản ứng tích cực với thuốc thì ít phải xử lý cảm xúc về sự hy vọng theo sau niềm tin về tâm linh”. Các tốt để bắt đầu cầu nguyện buổi tối có thể như thế này: “Lạy Cha, xin ban cho con ơn can đảm, xin hướng dẫn con tìm kiếm hòa bình, sự vui mừng và niềm an ủi”.
6. CẦU NGUYỆN MỞ RA LỐI THOÁT
        Vua Đa-vít đã chiến đấu trong những lúc ông đồng hành với Thiên Chúa và ông đã viết về điều này trong các Thánh Vịnh. Ông nói: “Người kéo tôi ra khỏi hố diệt vong, khỏi vũng lầy nhơ nhớp, đặt chân tôi đứng trên tảng đá, làm cho tôi bước đi vững vàng” (Tv 40:3). Bạn có cảm thấy như đang ở trong vũng lầy trần gian? Nhưng bạn không một mình, và cầu nguyện là phương tiện để đưa bạn ra khỏi đó. Hãy tâm sự với Chúa về mọi nỗi khó khăn của bạn. Cầu nguyện sẽ giúp bạn khỏi bồn chồn, lo lắng. Khi chúng ta cầu nguyện lâu, cơ thể cũng sẽ thay đổi theo và thoải mái hơn. Bác sĩ Herbert Benson, chuyên khoa tim mạch tại Trường Y Harvard giải thích tình trạng này là “sự phản ứng nới lỏng”. Điều xảy ra là nhịp tim chậm lại, huyết áp giảm và chúng ta trở nên bình tĩnh hơn.
7. CẦU NGUYỆN LÀM TĂNG SỨC KHỎE
        Theo thời gian, cầu nguyện buổi tối có thể chữa lành cơ thể. Càng ngày càng có nhiều bác sĩ phát hiện rằng đa số các chứng bệnh đều do căng thẳng. Ung nhọt, đau nửa đầu, béo phì, tiểu đường và các vấn đề về bao tử đều do căng thẳng. Báo Huffington Post cho biết: “Dù bạn cầu nguyện cho mình hoặc cho người khác thì việc cầu nguyện cũng chữa lành một bệnh nào đó hoặc thế giới được bình an, hoặc đơn giản chỉ là ngồi tĩnh lặng mà thôi”. Nhờ cầu nguyện trước khi ngủ mà sức khỏe thể lý của bạn cũng khá hơn nhiều.
8. CẦU NGUYỆN GIÚP NGỦ TỐT HƠN
        Nếu ác mộng làm bạn thức giấc, nó có thể ảnh hưởng ngày hôm sau. Cầu nguyện buổi tối có thể giúp chúng ta vượt qua sự cản trở này vào ban đêm, giúp chúng ta đạt được tình trạng thư giãn. Cầu nguyện buổi tối cần thiết cho mọi người ở mọi lứa tuổi, thực sự có thể thay đổi cuộc đời của chúng ta và khả dĩ vượt qua chính mình. Cầu nguyện giúp chuyển biến thể lý, tinh thần và linh hồn để có thể thanh thản và vui sống hơn.
Đây là vài câu danh ngôn về cầu nguyện khả dĩ giúp củng cố đức tin chúng ta:
  • “Mỗi ân sủng đến trong linh hồn đều nhờ lời CẦU NGUYỆN” (Thánh nữ Faustina)
  • “CẦU NGUYỆN là chìa khóa mở kho tàng của Thiên Chúa” (Thánh Lm Piô Năm Dấu)
  • “Chúng ta chỉ vĩ đại khi chúng ta CẦU NGUYỆN” (Bác học André-Marie Ampère)
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ Beliefnet.com)